Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

THĂM NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN


Vừa đặt chân lên thềm cao lộng gió
Chợt giật mình nghe tiếng gọi Tr. ơi.
Có lẽ nào trong nghĩa địa xa xôi
Bạn của tôi…vẫn chưa về quê được ?

Từ lúc đó tôi bước đi chuệch choạc
Đau thắt trong lòng, mắt đẫm lệ rơi.
Có ai chăng  trong số các bạn tôi
Học trường Thạnh Phú 40 năm về trước ?

Cố trấn tĩnh tuy lòng còn thổn thức
Tôi cùng chồng dâng kính cẩn hương hoa
Lên lễ đài những anh hùng liệt sĩ.
Tôi chợt thấy mắt chồng tôi đẫm lệ
Mặt thất thần lộ rõ vẻ đớn đau.
Trời Trường Sơn nắng đổ lửa trên đầu
Cầm nén nhang tôi thắp từng ngôi mộ.
Đi bên trái rồi đi về bên phải
Mắt dò tìm bóng dáng những người thân.
Các anh đâu trong bát ngát Trường Sơn ?
Các anh đâu trong chiều nay lộng gió ?
Chân mỏi quá không thể đi được nữa
Đành đứng nhìn, bất lực trước không gian !

Ôi Trường Sơn…mênh mang…mênh mang
Các bạn tôi – những Anh Hùng bất tử.
Tuổi trẻ các anh đã làm nên lịch sử
Tổ Quốc này mãi mãi nhớ công anh.

                      Đông Hà: 04.9.2011.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét