Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

MÙA VU LAN


Tháng 7 – mùa báo hiếu mẹ cha
Con cái muôn phương trở về nhà
Làm mâm cơm cúng dâng cha mẹ
Ra chùa lễ phật…kính tổ tiên.

Mẹ ơi con nhớ những ngày xưa
Tháng 7 năm nào cũng nhiều mưa
Đường quê mình bùn nhiều lầy lội
Con sợ vô cùng giẫm phải gai.

Con nhớ như in ông nội ngồi
Nhìn mưa tới tấp bong bóng trôi
Ông bảo năm nay mưa nhiều quá
Không khéo mất mùa lại đói to.

Mới đấy mà đã  mấy chục năm
Mẹ ơi con nhớ những đêm rằm
Ánh trăng tỏa xuống như dát bạc
Chúng con cùng ngửa cổ ngắm sao.

Vườn nhà mình rộng lại nhiều cây
Bao phủ bên ngoài rặng tre dầy
Trong vườn rất nhiều cây ăn quả
Thỏa chí “tang bồng” ăn trái cây.

Chúng con là gái lấy chồng xa
Tháng 7 năm nào cũng về nhà
Cùng nhau làm cỗ dâng cha mẹ
Đọc kinh Vu Lan ấm lòng cha.

Chúng con làm lễ ở trong chùa
Xong lại về nhà để nghỉ trưa
Cùng nhau ôn lại thời thơ ấu
Tháng 7 – mùa báo hiếu mẹ cha.

                        Mùa Vu Lan Bính Thân.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

NỖI NHỚ VIÊN CHĂN

                Nhân chuyến thăm Viên Chăn  cuối xuân 2016.
Tôi đến thăm đất nước Triệu Voi
Điều tôi ấp ủ tự lâu rồi
Ngay từ thơ bé tôi từng hát
“Hoa đẹp Champa… bao tháng ngày…”

Chiều nay tôi đã đến nơi đây
Khải Hoàn Môn sừng sững vươn mây
Níu chân du khách dừng thưởng ngoạn
Xa xa là Thapluong sáng ngời.

Viên Chăn – thủ đô bình yên quá
Đường phố đông vui không hối hả
Không kẻ ăn xin, không dối lừa xa lạ
Ánh mắt người thân thiết chứa chan.

Đi trên đường cảm giác thật bình an
Đường phố sạch trơn không rác thải
Ý thức giao thông không cần bàn cãi
Nét văn minh lịch sự là đây.

Những ngôi chùa tôi đã đến thăm
Thapluong, Sisaket, Simay…
Du khách chỉ dâng hoa quả, nến
Chùa Simay buộc chỉ cổ tay.

Con gái Lào mặt đẹp như hoa
Cổ tay tròn lẳn, da ngọc ngà
Điệu múa Năm Vông say lòng khách
Khúc hát Apsara mê đắm lòng người.

Tạm biệt Viên Chăn chúng tôi về
Champa thơm ngát lưu luyến ghê
Vượt Trường Sơn chúng tôi về Hà Nội
Xao xuyến lòng nỗi nhớ… Viên Chăn.

                                    12. 3. 2016.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

ÔNG NỘI

Ông Nội tôi mất đã lâu rồi
Mà sao tim tôi vẫn bồi hồi
Mỗi khi nhớ về làng quê ấy
Thương ông cháy bỏng trong lòng tôi.

Đêm qua cháu nằm mơ gặp ông
Ông về hỏi “cháu có khoẻ không ?”
Tiệc làng mình năm nay vui lắm
Cháu thu xếp về “các em mong”.

Ông ơi cháu cũng muốn thăm quê
Để nghe kẽo kẹt tiếng võng hè
Để hồn mình lắng trong tiếng sáo
Nghe trẻ nô đùa đêm trăng thanh.

Cháu muốn chân trần đi ngoài hiên
Dẫm lên mặt gạch lát trên thềm
Múc từng gầu nước trong mát rượi
Đắm mình trong khung cảnh thần tiên.

Cháu muốn về quê làm bánh trôi
Mùa này hoa bưởi trắng vườn rồi
Tự tay cháu hái dăm chùm nhỏ
Hòa vào hương gạo nếp bánh trôi.

Cháu nhớ những ngày bé xíu xưa
Ông luôn hỏi cháu “học xong chưa ?
Cố mà chăm học ngoan đi cháu
Để sau này đỡ cực nghe chưa”

Bây giờ cuộc sống cháu ổn rồi
Cháu chỉ còn thương nhớ ông thôi
Ông đã đi xa ngàn vạn dặm
Mà sao cháu vẫn gặp ông hoài.

                        Hà Nội: 20.4.2016.

XIN ĐỪNG NGỘ CHỮ

                           Gửi cô giáo Lam – Tổ trưởng tổ ngữ văn trường Chuyên Hà Tĩnh

Giáo viên văn mà “ngộ” chữ mất rồi
Đất nước mình đẹp lắm cô giáo ơi
Làng xóm nông thôn được thay da đổi thịt
Các thành phố đông vui nhộn nhịp
Trẻ em đến trường được chăm sóc nâng niu.
Là giáo viên và tôi đã về hưu
Xin có vài lời xẻ chia cùng cô nhé:
Cô còn trẻ mà sao liều lĩnh thế
Đem bốn ngàn năm lịch sử của ông cha
Ví như là đứa trẻ chưa lên ba
“ Còn bú mớm” trời ơi cô hàm hồ quá mức ! !
Ai cũng biết Biển Đông đang bức xúc
Cá chết nhiều đau đớn lắm cô ơi .
Nhưng dù sao sự việc đã rồi
Phải tìm nguyên nhân để gọi tên chỉ mặt.
Là cô giáo – người dẫn đường đi tắt
Mà lòng cô dao động vậy sao ?
Cô giáo ơi lớp trẻ sẽ thế nào
Bước tới tương lai thiếu tinh thần dân tộc ?
Thầy bi quan, trò làm sao giỏi được
Lạc hướng rồi, dẫn các cháu về đâu ?
Cô giáo ơi, xin cô hãy tỉnh mau
Để dạy học sinh cho nên người cô nhé !

4.000 năm – bức tường thành thế kỉ
Mãi là niềm tự hào, chỗ dựa của Việt Nam.
                                   Hà Nội: 16.5.2016.

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

MỘT TRỜI NỖI NHỚ

LÀNG QUÊ VN XƯA (ảnh minh họa )

Tiệc làng tôi mở vào tháng 3 âm
Người xa quê nô nức về dự hội.
Tháng 3 này trong lòng tôi bối rối
Biết có về dự tiệc với quê không ?

Đâu mênh mang ngàu đỏ Sông Hồng ?
Làng Thọ Lão lại trắng màu hoa bưởi.
Cây phượng đầu làng như biết nói
 Đợi hè về hoa sẽ rực đỏ tươi.

Đầm sen quê  - linh hồn của đất trời
Hương thơm ngát cả mùa hè rực rỡ.
Lũ trẻ chúng tôi tắm đầm sen một thuở
Lá sen úp đầu – ô che nắng đùa nô.

Có những bữa mải chơi… đánh ô, đánh ốc
Ông răn nhiều...đe đánh đòn roi.
Chúng cháu ngoan, chịu khó học nữa rồi
Chăm chỉ lắm, không bao giờ xao nhãng.

Các em tôi chúng đều ngoan, hiền lắm
Chúng coi tôi như chị cả trong nhà
Tôi chỉ cần đưa mắt lướt qua
Là mọi việc cứ đâu vào đấy hết.

Giờ xa quê nhớ các em da diết
Tất cả đã già, tóc đã bạc hoa râm
Tình chị em vẫn chảy âm thầm
Sưởi lòng tôi những đêm đông giá rét.

Tháng 3 này gợi nỗi niềm da diết
Nhớ quê hương nơi tôi đã chào đời
Tôi lớn lên trong hơi ấm tình người
Trong tình quê – Cả một trời nỗi nhớ !
                               Hà Nội: 01.4.2016.
                                  Trần Thị Trinh.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

NGƯỜI THẮP LỬA

         

          Entry kính tặng người thắp lửa
 linh hồn websiter THƠ TRƯỜNG SINH HỌC

Cảm ơn người giữ linh hồn trang web
Nơi giao lưu gặp gỡ mọi môn sinh
Nơi lưu giữ niềm tin trong suốt hành trình
Ngồi thiền định để nâng cao sức khỏe.

Trang web thơ - nơi thắp lên ngọn lửa
Của niềm tin đâu đó có phai mờ
Những ước vọng, khát khao sống khỏe
Của môn sinh tựa vào đó ngời lên.
                                 Hà Nội 31.3.2016
                                        An Chi.
Clik: 

HY MÃ LẠP SƠN: CLB DSTSH TIẾN THỊNH,M.L,HN - GẶP ...

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

LỚP THIỀN CHÙA CẤM


    Nhân dịp lớp thiền dưỡng sinh được mở tại Chùa Cấm, Phúc Yên, VP.
                                                                    Từ ngày 21..3 đến 26.3.2016.
Nơi linh thiêng chùa Cấm Phúc Yên
Lớp thiền hơn trăm người tới học
Trò là những người bệnh tật
Mà thầy cô -  những giảng huấn nhân từ.

Tôi đứng đây trong khoảng lặng hư vô
Giữa lớp học mà lòng trào cảm xúc.
Sư Tổ ơi con biết Người vẫn thức
Từ trên cao Người ban phước xuống đây.

Hơn trăm người bệnh tật đắng cay
Đau đớn lắm vì trong người nhiều bệnh.
Tìm đến đây với một niềm hi vọng
Thân khỏe lên và tâm được bình an.

Sư Tổ ơi giữa cuộc sống gian nan
Vẫn có những con người lòng đầy bác ái
Vượt ngàn xa không ngại gì mệt mỏi
Đem trí tuệ của mình cứu giúp bệnh nhân.

Phú Thọ, Vũng Tàu…Xa mà lại rất gần
Với những con người cuộc đời còn vất vả
Những nông dân  nhiều đớn đau, đói khổ
Bệnh tật giày vò chưa một phút nghỉ ngơi !

Sư Tổ ơi !  xin cúi lạy trước Người
Cầu xin Người  ban thêm nhiều phước nữa
Cho người dân quê con thắp lên ngọn lửa
Tình yêu đời trong cuộc sống hôm nay.      
                           Xuân Bính Thân 2016.
                          Môn sinh Trần Thị Trinh.
                         Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội.