Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

CÚNG MỤ CHO KHÁNH CHI


Nhân ngày cháu nội Khánh Chi tròn tháng tuổi.

Hôm nay là chủ nhật
Cúng mụ cho Khánh Chi.
Ông và bà vội đi
Chợ Ngọc Hà sắm lễ.

Trước tiên là phải kể
Mua mã nhà cô Bình
Thủ tục phải anh minh
Cho đời con may mắn.

Theo như lời chỉ dẫn
Bà sắm thật đủ đầy
Vàng mã và Hài tây
Dâng mười hai Bà Mụ.

Một ngàn vàng xanh đỏ
Dâng Bà Chúa cầu an.
Lòng ông bà hân hoan
Lần đầu tiên có cháu.

Lễ vật vẫn còn thiếu
Tôm, cua, ốc và hoa…
Tất cả đều mười ba
Thành tâm dâng kính lễ.

Bố mẹ con xin để
Được mua sắm ít nhiều
Ông bà sẵn sàng chiều
Để thỏa lòng mong ước.

Ngay từ tối hôm trước
Bà điện mời Ngoại con
Cho lễ được vuông tròn
Có hai bên vui vẻ.

Ngoại con bổ sung lễ
Mười ba miếng trầu cay
Têm cánh phượng đủ đầy
Trông đẹp ơi là đẹp.

Chi ơi con có biết
Tất cả đều yêu con
Mong con được vuông tròn
Cuộc đời con hạnh phúc.
    Hà Nội 21.02.2010
  Tức 08.tháng giêng. Năm Canh Dần.
                                                              THÂN YÊU

CHÁU NGOẠI YÊU THƯƠNG


Đã gần hai tháng nay
Cháu về bên quê nội
Nỗi nhớ cháu vời vợi
Trong lòng bà An ơi.

Ngày cháu mới ra đời
Năm hai ngàn lẻ bẩy
Trong lòng bà luôn thấy
Ấm áp và yêu thương.

Cháu là đứa con ngoan
Biết quí cha thương mẹ
Từ ngày còn rất bé
Cháu đã thông minh rồi.

Đôi mắt cháu sáng ngời
Với nụ cười tươi tắn
Không gian như bừng nắng
Quanh cháu ngoại của bà.

Nhớ lúc cháu ở nhà
Phố Chí Thanh của cháu
Luôn miệng nói láu táu
“Bà kể chuyện con nghe”

Có những đêm rất khuya
Cháu vẫn chưa chịu ngủ
Cả núi truyện không đủ
Thỏa mãn trí tò mò.

Từ truyện những con sò
Thành cô tiên đẹp tuyệt.
Đến truyện “Bà Chúa Tuyết”
Truyện “Tấm Cám, Sọ Dừa”…

Bà kể, cháu say sưa
Chìm vào trong cốt truyện
Thế giới đầy màu nhiệm
Toàn ông bụt, bà tiên.

Thế giới của người hiền
Sống bao dung, nhân hậu
Không bon chen, đấu khẩu
Không bạc ác, điêu toa.

Cháu sẽ là bài ca
Theo bà qua năm tháng.
Cháu sẽ là ánh sáng
Cho ấm lòng mẹ cha.

Thôi nhé Khánh An à
Lớn lên ngoan, học giỏi.
Bà cầu mong mãi mãi
Cháu hạnh phúc bình an.

             Hà Nội 20.3.2011.

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

CẢM XÚC CHIỀU MƯA

Vâng. Ở đây ta đang thưởng thức tình thơ trên nền tình khúc ĐOM ĐÓM – Do nghệ sỹ Giao Linh thể hiện – Khánh Chi Hà Nội - Thu 2015.

“Chị em gái như trái cau non.”

Tháng 7 này em gái út về hưu
Mà sao tôi cứ bâng khuâng khó tả
Năm chị em đã trở thành già cả
Sang dốc bên này trong cuộc hành hương.

Chị cả tôi sáu mươi tám tuổi tròn
Chị thứ hai sáu mươi lăm tuổi lẻ
Bản thân tôi tuổi sáu mươi tròn trịa
Em thứ tư năm sáu tuổi rồi.

Năm chị em ,năm số phận cuộc đời
Năm “trái cau non” mỗi người mỗi ngả
Sướng, khổ,buồn, vui đều qua tất cả
Đến bây giờ sóng đã lặng, biển êm.

Năm chị em cùng chung một con thuyền
Cùng mẹ cha,cùng ông bà nội ngoại
Cùng thở khí trời cùng ăn hoa trái
Tắm nước đầm sen, hái rau muống vườn nhà.

Đến bây giờ mấy chục năm đã qua
Tôi vẫn nhớ nao lòng những buổi chiều nhạt nắng
Bữa cơm nhà nghèo độn khoai, độn sắn
Vẫn vui cười… hát “Đom đóm đâu ra”.

Cha mẹ tôi giờ đã đi rất xa
Nhưng với tôi không bao giờ quên được
Người vẫn trở về như lòng tôi mong ước
Nhắc tôi hoài…”Vào thăm chị nghe con”

Chị Chính ơi – Đau – Một trái cau non
Thương chị lắm em đứt từng khúc ruột
Em Tuyết em Mai chạy xuôi chạy ngược
Tưởng chị “về” hồi tháng 8 vừa qua !

Nhành cau non – giờ một trái sắp xa
Đau ốm nhiều năm …chị ơi khốn khổ
Phải gánh nặng đâu…chị em gánh đỡ
Khúc ruột trên, khúc ruột dưới quặn đau.

Buổi chiều nay…ngoài trời mưa rất mau
Những giọt nước mát lành tan nhanh trên tán lá
Tôi ngồi đây mà lòng miên man quá !
Thương chị nhớ em
                              Năm con gái họ Trần..
                              Chiều mưa Hà Nội: 15.5.2014. 
                         

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

NGUỒN CỘI

                       
                      “ Con người có tổ, có tông
                Như cây có cội, như sông có nguồn.”

Em trai tôi sửa lại ngôi nhà
Làm nơi thờ cúng ông bà tổ tiên.
Tôi về đây trong dạ thấy yên
Xúc động quá muốn trào nước mắt.

Trên bàn thờ khói hương nghi ngút
Ông bà về cùng cha, mẹ, chú, cô
 Cả tổ tiên ngự ở bàn thờ
Linh thiêng quá và vô cùng thân thiết.

Tôi lặng yên và thấy lòng da diết
Nơi chôn rau cắt rốn là đây.
 Phút xuất thần tôi nghe thoảng như mây
 Tiếng ông hỏi “Các cháu về đấy hả?”

Ông nội ơi cháu nhìn ông rõ quá
Răng ông đen,mắt sáng,trán cao
Ông hỏi tôi: Cuộc sống cháu thế nào?
Cháu vẫn khỏe? Về thăm nhà luôn nhé.

Bên cạnh ông là bà tôi lúc trẻ
Miệng ăn trầu, môi cắn chỉ đỏ tươi.
Bà mất đi khi tôi chửa ra đời
Một năm sau tôi mới rời bụng mẹ.

Trên bàn thờ cha mẹ tôi vẫn thế.
Mắt cha nhìn nghiêm khắc quá đi thôi.
Mẹ nhìn tôi vừa nói, vừa cười:
“Đắt hàng không con? Mẹ vẫn về luôn đấy.”

Cha mẹ ơi con vui mừng biết mấy
Nhà thờ làm xong phần âm sẽ tốt lên
Chúng con luôn về thờ cúng tổ tiên
Xin các cụ độ trì cho con cháu.

Cha mẹ ơi ! lòng con luôn đau đáu:
Chị em thương nhau chín bỏ làm mười.
Nhưng xem ra chị Cả sống khác người…
Ôi cuộc sống ! có lúc buồn đến thế !

Tình cảm chị em có gì không thể…
Cha mẹ thứ cho “cau non đã già rồi”
Riêng phận con sống xứng đáng làm Người.
Như ước vọng lúc mẹ cha còn sống.
                           Hà Nội thu 2015.





                            

TRỞ LẠI PHÚC YÊN


Hai mươi năm có lẻ
Tôi trở lại Phúc Yên
Vẫn đường phố thân quen
Vẫn những người đôn hậu.

Thời gian đã đánh dấu
Trên gương mặt mỗi người
Không còn nét vui cười
Không còn xuân tươi trẻ.

Tất cả đều lặng lẽ
Nghiêm túc và thành tâm
Ngồi Thiền Định cầu mong
Đẩy lùi đi bệnh tật.

Ban chủ nhiệm quí thật
Chị Ảnh quá nhiệt tình
Bác Lành thật thông minh
Thu, chi rất rành mạch.

Chị Ảnh là trụ cột
Câu lạc bộ THANH LÂM
Thu hút mọi người dân
Về ngôi nhà hạnh phúc.

Cuối cùng tôi xin chúc
Tất cả mọi thành viên
Một năm mới bình yên
Ấm no và mạnh khỏe.
                        Xuân 2014.
   Vâng. Trên thế gian này có rất nhiều huyền bí đến kì diệu. Và đây là một trong những huyền bí kì diệu đó :

ÁNH SÁNG NIỀM TIN

Để giữ gìn sức khỏe
Có nhiều cách để làm
Muốn “thân khỏe, tâm an”
Đến với Trường Sinh Học.

Một tuần nghe lí thuyết
Được khai mở luân xa
Cứ vậy là về nhà
Ngồi thiền cho đúng cách.

Tuy nhiên ai cũng biết
Phải học cách làm Người
Không tham lam đua đòi
Không rượu bia cờ bạc.

Phải chuyên cần luyện tập
Thiền định suốt cuộc đời.
Sống lương thiện quí người
Xẻ chia và giúp đỡ.

Mỗi người phải củng cố
Niềm tin và quyết tâm
Sức khỏe sẽ dần dần
Được theo như ý muốn.

       Trường Sinh Học là bài ca
Là Phúc mọi nhà, ánh sáng niềm tin.

           Hà Nội đầu đông 2015.

SEN THƠM DÂNG THẦY TỔ

                  


                  Tôi lại về đây, Cẩm Khê ơi!
                  Mừng sinh nhật hai bốn tháng mười
                  Đem theo tất cả lòng thành kính
                  Dâng lên Thầy Tổ, nhớ ơn Người!

                  Thầy không phải Người nước Việt Nam
                  Mà sao tôi thấy quá thân quen
                  Mỗi ngày tôi lậy thầy ba vái
                  Rồi vào thiền định chữa bệnh liền.

                  Một giờ thiền tập trôi qua nhanh
                  Trong đầu trống rỗng, tâm an lành
                  Toàn thân sưởi ấm nguồn năng lượng
                  Bệnh lùi dần… sức khỏe tăng lên.

                  Thân thể cân bằng, tâm bình yên
                  Đẩy ra khỏi não mọi ưu phiền
                  Cơm áo, gạo tiền,… không “bận” nữa
                  Con Người thức tỉnh trong cõi Tiên.

                  Vạn dân đất Việt đội ơn Thầy
                  Quay tít Luân xa, bệnh tật lùi
                  Thang thuốc hàng ngày không uống nữa
                  Chỉ cần thiền tập chăm chỉ thôi.

                  Con chẳng biết chi dâng lên Thầy
                  Đôi dòng tâm sự buổi hôm nay
                  Môn sinh thành kính dâng lên Tổ
                  Ngàn vạn sen thơm tưởng nhớ Thầy!
 
                                              Hà Nội, 23. 10. 2013.
                                           Môn sinh: Trần Thị Trinh.
                                           Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội.