Thứ Hai, 19 tháng 11, 2018

THU HÀ NỘI 2018 TRONG TÔI

Ảnh Internet

CÚC HỌA MI

Cúc Họa Mi trắng muốt
Khắp dọc đường Thanh Niên
Phải chăng Đông đang đến
Trong lưỡng lự Thu đi.

Ôi. Bông cúc Họa Mi
Nõn nà như bông tuyết
Em đến với cuộc đời
Bằng tình yêu bất diệt.

Nếu ai tình yêu hết
Hãy ngắm cúc Họa Mi
Nghe tiếng cúc thầm thì
Thức tình yêu ta dậy.

Muôn đời như thế đấy
Được, mất là chuyện thường
Ta phải thật kiên cường
Trước cuộc đời dâu bể.

Trước những gì không thể
Ta càng trưởng thành hơn
Và ta là có thể
Cúc Họa Mi vô thường !
           Hà Nội ngày cuối thu 2018.

LUYẾN THU

Đã lâu rồi tôi không làm thơ
Phải chăng cảm xúc đã lì trơ ?
Thu về nắng tỏa, nàng thơ đến
Tóc gió thu bay, đẹp thẫn thờ.

Hương thu dìu dịu tỏa ngoài hiên
Trong lúc hai ta vẫn tọa thiền
Trái bưởi trong vườn anh mới hái
Còn thơm mùi nắng, thật bình yên.

Se lạnh, đông về, thu muốn đi
Bâng khuâng như có một điều gì
Hứa hẹn niềm vui tràn ngập tới
Ta đợi thu  - nhẫn nại, từ bi.
                   Hà Nội cuối thu 2018.



Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

MÙA VU LAN 2018

Ảnh Intener.

Ba chị em mình lại gặp nhau
Lời hẹn năm nào vẫn in sâu
Tháng 7 hàng năm về quê mẹ
Bước vào nhà nước mắt lại mau.

Năm nay cậu út bận việc riêng
Không về quê được, chị thấy phiền
Buồn đấy, nhưng mà thôi cũng được
Cảm thông cho cậu, biết làm sao.

Phận gái lấy chồng ở nơi xa
Chúng con luôn nhớ tới quê nhà
Cho dù có bận ngàn công việc
Tháng 7 – Vu lan con lại về.

Gái út thì lo việc lễ nghi
Quần áo, tư trang đủ hai bề
Bên nội của cha, bên ngoại mẹ
Cầu xin ban phúc cho chúng con.

Mẹ ơi chúng con đã về đây
Nhìn đâu cũng thấy bóng mẹ gầy
Suốt đời cặm cụi lo công việc
Nuôi các con ăn học nên người.

Không biết là tôi tỉnh hay mơ
Tâm tưởng vọng về tiếng võng đưa
Và nghe mẹ gọi Trinh, Mai, Tuyết
Vào nhà với mẹ kẻo trời mưa.

Tháng 7, rào rào mưa rất nhanh
Hai tay tôi hứng nước giọt gianh
Mẹ ơi ngói nhà mình mới đảo…
Chúng con ngồi bên mẹ rất lâu.

Mẹ bảo tháng này - Gọi tháng ngâu
Ngưu Lang, Chức Nữ được gặp nhau
Một năm mới có lần hội ngộ
Hạnh phúc nhiều nên nước mắt mau.

Trưa nay tôi ngồi với hai em
Bữa ăn đặc biệt, rất tự nhiên
Tôi thấy sao mà ngon miệng thế
Tình cảm chị em vui đoàn viên.

Trời tạnh mưa rồi, công việc xong
Tuyết, Mai về nhé, chị cầu mong
Các em luôn khỏe, may mắn nhé
Hẹn ngày gặp lại trong ước mong.

Vì nhớ cha mẹ quá đấy thôi
Cha mẹ đi xa, khuất nẻo rồi
Còn đâu sớm tối nhìn thấy nữa
Mùa Vu Lan xao xuyến lòng tôi.
                  Vu Lan 2018.
Xem tiếp:
MÙA VU LAN 2017
QUÊ MẸ YÊU THƯƠNG
GẶP MẸ TRONG MƠ
KÌ ĐỒNG QUÊ MẸ
GÓC NHÌN LỊCH SỬ TRẦN KHOA

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2018

TINH KHÔI NGÀY ẤY

KỈ NIỆM THÁNG NĂM

Tháng ba năm nay thật ít mưa
Mây trời đâu đó lắc rắc thưa
Bước chân đi giữa mùa xuân mới
Nao nao lòng một nỗi nhớ mưa.

Đêm qua tôi mơ lại ngày xưa
Ngẩng mặt lên trời để đón mưa
Từng hạt mưa xuân bay nhè nhẹ
Thấm vào hồn tôi nuôi ước mơ.

Đơn giản làm sao những ngày xưa
Ước làm cô giáo để đọc thơ
Lẩy Kiều, nghe Hịch, bình văn cổ
Thả hồn mình quyện với hồn thơ.

Mới đấy mà đã bốn mươi năm
Tốt nghiệp ra trường đại học văn
Nữ sinh mắt sáng, tay tròn lẳn
Da mịn màng, môi thắm, dáng cao.

Thời gian ghi dấu  – da nhăn nheo !
Tóc điểm bạc rồi, lưng chẳng eo !
Duy chỉ tâm hồn thơ vẫn sáng
Miệt mài với sách, áng thơ reo.

Đã bước vào tuổi ngoài sáu mươi
Sức khỏe bây giờ giảm sút rồi
Hoan hỉ  hàng ngày bên con cháu
Cùng bạn đời tri kỉ vui tươi.

“ Đêm ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy”…
Mưa Xuân – Nguyễn Bính còn in đậm
Nuôi dưỡng tâm hồn thơ trong tôi.
                       Hà Nội: 03.2018.

40 NĂM TỰ HÁT
Bốn mươi năm đang qua
Chúng mình sống một nhà
Đã thành đôi tri kỉ
40 năm bền bỉ
Xây dựng một gia đình.
Ba đứa con thông minh
Hai trai và một gái
Chồng ơi, vợ muốn nói
Nịnh chồng một câu thôi
Thế nào chồng cũng cười
Vợ hiểu mình thật đấy…
Câu mà vợ muốn nói
Chồng xứng đáng gọi là:
“ Người cầm lái vĩ đại”.
40 năm từng trải
Qua bao chuyện vui buồn
Có cả những đau thương
Khi cha già mẹ héo
Con thuyền vẫn khéo léo
Vượt qua những bão giông
Bởi vì vợ có chồng
“Người cầm lái vĩ đại”
Ba đứa con hăng hái
Sát cánh cùng mẹ, Ba.
Mình có một tòa nhà
Thật bình yên hạnh phúc.
Tuy nhiên có đôi lúc
Không tránh khỏi buồn phiền
Đó là điều tất nhiên
Thế mới là cuộc sống.
          Kỉ niện 40 năm ngày cưới
                 Hà Nội hè 2018.
Xem thêm: Click chuột vào dòng chữ dưới đây.
CẢM XÚC CHIỀU MƯA
MÙA XUÂN CỦA TÔI VIDEO
VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỰA HOANG
                                                   An Chi: 26.03.2018

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

HỒN THU PHỐ

Ảnh minh họa
Vâng. Ở đây ta đang thưởng thức tình thơ trên nền ca khúc ĐẤT NƯỚC TÌNH YÊU của Lệ Giang do Tân Nhàn, Anh Tuấn thể hiện.

Hoa cúc Họa Mi nở trắng vườn
Báo hiệu đông về khắp phố phường.
Cơn gió đầu mùa se se lạnh
Phảng phất đâu đây hương Ngọc Lan.
Chiều nay tản bộ quanh Hồ Tây
Chuông chùa Trấn Quốc vẳng đâu đây.
Mùi hương thơm ngát đền Quan Thánh
Du khách hành hương dịp cuối năm.
                        Hà Nội cuối thu 2017.

AN LẠC
Ngoài sáu mươi tuổi thấy mệt rồi
Mỗi ngày thiền định ba giờ thôi.
Vẫn ham đọc sách , làm thơ lắm
Vui sống bình an giữa cuộc đời.
                     Hà Nội thu 2017
                          
THU LUYẾN
Cuối thu Hà Nội bước vào đông
Gió heo may thổi vẫn ngập ngừng
Bởi còn lưu luyến “ Thu quyến rũ”
Hoa cúc vàng chưa chịu “Tàn thu”.

Quy luật cuộc đời tránh được đâu
Nếu không qua rét buốt âu sầu
Nếu không chịu được mưa xối xả
Thì mùa xuân tươi đẹp còn đâu.

                        Hà Nội cuối thu 2017.

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

THU HÀ NỘI

Ảnh minh họa
Ôi tuyệt quá – Mùa thu Hà nội !
Gió hiu hiu lác đác lá vàng rơi
Mặt nước Hồ Tây biếc xanh sóng nhẹ
Tà áo dài tươi trẻ gió thu bay.

Vẳng đâu đây tiếng dương cầm thánh thót
Thả vào không gian những nốt nhạc buồn
Ngôi cổ tự ẩn mình trong sương sớm
Tiếng chuông chùa réo rắt giữa thinh không.
                              Hà Nội, trung thu 2017.

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

VƯỜN QUÊ


Ảnh minh họa

Thu về tôi lại nhớ vườn quê
Khu vườn thơ mộng tre tứ bề
Ngát thơm hương ổi, chanh, xoài, nhãn
Miếu thiêng trầm mặc dáng cổ xưa.


Hôm ấy buổi trưa trời nắng nắng
Cành cao rắn hổ đang đong đưa…
Thót tim, tôi sợ, ghi lòng mãi
Kí ức như vừa hôm qua thôi.

Trấn tĩnh đứng im, nhẹ nhàng lùi
Chạy về tôi gọi “Ông nội ơi”
Cháu nhìn thấy rắn bên cạnh miếu
Quấn cây vươn cổ dưới nắng trời.

Ông dặn: “ Từ giờ những buổi trưa
Không  xuống vườn chơi cháu nghe chưa..”
Miếu thiêng rắn ngự trưa hè vắng…
Vườn quê gắn bó tuổi thơ tôi.


Vườn thu – cây thay lá rơi rơi
Xóm  giềng gom lại lá vàng phơi
Chút khói lam chiều cay khóe mắt
Hồn quê buổi ấy đầy vơi.

Mấy chục năm trời tôi xa quê
Kí ức vườn xưa cứ dội về
Mùa thu lá vàng như  trải thảm
Cho vườn quê dung dị hồn tôi.

                            Hà Nội thu 2017.

Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017

MÙA VU LAN 2017

Ảnh minh họa

Năm nào mùa vu lan cũng thế
Chị em tôi lại về quê mẹ.
Hẹn nhau một ngày cùng sắm lễ
Rồi ra chùa đọc kinh vu lan.

Bốn chị em tôi lại gặp nhau
Trời ơi ! tóc em bạc quá mau.
Nhìn em lòng tôi se sắt lại
Mới đấy mà…thời gian qua mau.

Bốn chị em tôi cùng đọc kinh
Hình như tôi thấy bóng mẹ mình
Thấp thoáng sân chùa bên gốc đại
Nhìn tôi thầm hỏi: “em dâu đâu?”.

Phút đó giọng tôi như lạc đi
Không gian trầm lắng sắc từ bi
Tiếng mõ thấm vào trong tâm thức…
“ Mẹ ơi em khỏe không sao đâu”.

Tôi nhìn ra xa thấy ông tôi
Bố cùng cô chú vẫn đang ngồi
Trò chuyện râm ran cùng bên ngoại
Cậu tôi duy nhất…ông bà tôi.

Bên nội bố tôi, ngoại mẹ tôi
Năm nào cũng thế chúng tôi mời
Các cụ về chùa quê nhận lễ
Các con, các cháu thành kính dâng.

Bốn chị em về nhà nghỉ trưa
Căn nhà bé nhỏ của ngày xưa
Nơi tôi khôn lớn giờ khác lạ
Cảm xúc dâng trào thấm đẫm mưa...

Chiều về chị em lại chia tay
Tôi về Hà Nội ngay chiều nay
Hẹn gặp các em ngày giỗ mẹ
T : M ; Kh nhé nhớ thương nhiều.
              Thọ Lão mùa vu lan Đinh Dậu.