Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

QUÊ HƯƠNG ĐIỂM TỰA





Hôm nay trời rét ngọt
Về quê chồng dì Mai
Dự lễ cưới cháu trai:
Tùng – hôm nay lấy vợ.

Về đây tôi gặp gỡ
Rất nhiều người thân quen
Có các bậc bề trên
Có bạn bè thuở nhỏ
Đưa tôi về quá khứ
Những năm tháng tuổi thơ
Tuổi của những ước mơ
Êm đềm và hạnh phúc.

Còn nguyên trong tiềm thức
Cảnh ông cháu, mẹ con
Sống trong thời đạn bom
Đói no và vất vả.
Mẹ ơi mẹ giỏi quá
Tần tảo và dẻo dai
Mẹ thu vén thật tài
Nuôi 6 con ăn học.
Bố thì bận công việc
Đi vắng suốt tháng năm
Chỉ có mấy mẹ con
Đùm bọc nhau để sống.

Nhà mình có truyền thống
Trân trọng việc học hành
6 chị em nhà mình
Vượt vũ môn ngoạn mục.

Đêm nay tôi ngủ ở quê
Không gian vắng lặng bốn bề mưa rơi
Về đây ấm áp tình người
Từ trong sâu thẳm vẳng lời mẹ cha…
À ơi trong nhịp võng đưa
Hồn quê ngọt lịm, giấc mơ thanh bình
Quê hương điểm tựa cho mình
Trên mỗi hành trình cuộc sống xa quê.
                   Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội:
                           Tháng 01. 2016.
                            Trần Thị Trinh.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

NGỒI THIỀN

Đăng lại của trang thơ CÂU LẠC BỘ THƠ TRƯỜNG SINH HỌC ngày 25.01.2016
Lưu niệm tại một lớp Trường Sinh Học ở Hà Nội.

Tôi theo trường sinh học
Thiền gần 3 năm rồi
Ôi cuộc sống tuyệt vời
Được thay da đổi thịt.

Thực lòng tôi chỉ biết
Đội ơn Đức Tổ Sư
Và nhẫn nại sớm trưa
Ngồi thiền thu năng lượng.

Và tuyệt hơn tưởng tượng :
Bệnh tật trong người tôi
Cứ lần lượt xa rời
Sức khỏe lên trông thấy.

Tôi vui mừng biết mấy
Ba mùa đông đã qua
Không một viên thuốc ho,
Không một lần đi viện.

Mùa đông vẫn cứ đến
Tôi không sợ nữa rồi
Tôi tự vấn trong tôi
Mong mùa đông nữa chứ.

Trường sinh học nhắn nhủ
Muốn thân khỏe tâm an
Phải thiền định siêng năng
Và lòng đầy nhân hậu.

Đức Tổ Sư nhìn thấu
Sự cố gắng từng người
Không dễ đạt điểm 10
Nếu trong lòng dao động.

Thiền không cần nhanh chóng
Cũng chẳng nên nhiều lời
Cứ thong thả miệt mài
Cho Đúng - Đều - Đủ - Đạt.

Vài lời tôi chia xẻ
Đến môn sinh gần xa
Chúc tất cả mọi nhà
Xuân bình an, hạnh phúc.
       Môn sinh: Trần Thị Trinh.
       Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội.

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

THĂM EM GÁI ÚT

   

  Thăm em gái út tại bệnh viện BẠCH MAI.

Chiều nay chị đến thăm em
Mưa như rây bột, ướt mềm hai vai.
M. ơi em bị đau tai
Con đường phía trước chông gai còn nhiều.
Chị thương em bởi một điều
Hình như số phận không chiều gì em.
Hết ngày thì phải đến đêm
Hết đau khổ phải đến miền vui ca.
Phải chăng tại kiếp đàn bà
Sinh ra là để vượt qua thác ghềnh.
Em điềm tĩnh, em chân tình
Em sống nhân hậu biết mình, biết ta.
Hay là tại lúc sinh ra
Như ông nội muốn “phải là đàn ông”
M. ơi em có biết không
Em ra đời chẳng ai mong ai chờ.

Ông thờ ơ, bố hững hờ
Mẹ đau khổ lắm, biết nhờ cậy ai.
Chẳng ai đúng, chẳng ai sai
Vì trên em có gấp hai chị rồi.
Bố mong đứng, mẹ mong ngồi
Có con trai để nối đời gia tiên.
Em ơi trong cuộc luân phiên
Nào ai chọn được nơi miền đặt chân.
Mặc cho con tạo xoay vần
Sống sao cho trọn chữ “Nhân” là mừng.
Chiều nay mưa gió quá chừng
Thương em chị viết vài dòng vậy thôi.
Cầu mong em được thảnh thơi
Chị em mình sẽ nối lời nước non.
           Hà Nội 26.01.2010.
               Trần Thị Trinh
      Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

THĂM HÀNG CHÂU

      

        Nhân chuyến thăm Hàng Châu, Chiết Giang, Trung Quốc.

Nước Tây Hồ xanh biếc
Liễu Tây Hồ thướt tha
Gió Tây Hồ mát lạ
Làm xao xuyến lòng Ta.

Tôi đến Hàng Châu buổi sáng nay
Trời ơi! cảnh đẹp đến mê say
Trăm hoa đua nở khoe màu sắc
Xanh mướt một màu, mượt như nhung.
Phảng phất đâu đây hình thiếu phụ
Áo xanh hờ hững khoác bờ vai
Từ trong sâu thẳm hồn thi sĩ
Lả lướt đi về trong gió mai...
Hàng Châu cảnh đẹp tuyệt vời
Không bút nào tả lên lời em ơi.
Ra về lòng dạ rối bời
Đầu thì ngoảnh lại, chân dời bước đi.
Con trai gọi “Mẹ đi về”
Mà sao tôi chẳng hề nghe thấy gì.
Cỏ cây hoa lá thầm thì
“Xin chào du khách - Bạn về Việt Nam
Chúc Bạn thượng lộ bình an
Hẹn ngày gặp lại – Giang Nam quê mình”
                      Hàng Châu 10/05/2105

                          

KÌ ĐỒNG QUÊ MẸ


Thấm thoắt bốn mươi năm
Về làm dâu quê mẹ
Từ khi còn rất trẻ
Nay tuổi ngoài sáu mươi.

Làng xóm quê chồng tôi
Từ bờ tre, giếng nước
Tất cả đều thân thuộc
Là nơi tôi trở về.

Trên mỗi chặng đường đi
Kì Đồng trong tâm khảm
Giúp tôi không buồn chán
Mỗi khi gặp khó khăn.

Thấm thoắt bốn mươi năm
Thời gian trôi nhanh quá !
Nay tôi về quê cũ
Họp hội người tuổi cao.

Tôi xin có lời chào
Tới hai giới các cụ
Trong lòng tôi tự nhủ:
Cội nguồn chính là đây.

Tôi trở về hôm nay
Trong tình quê ấm áp
Trong ân tình dào dạt
Của hội người tuổi cao.

Tôi mong muốn khát khao
Các cụ luôn mạnh khỏe
Thân an,tâm vui vẻ
Sum vầy bên cháu con
Cho tất cả vuông tròn
Trong tình làng ,nghĩa xóm.
             Kì Đồng 12.9.2015.
              

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

THĂM BẮC KINH

     


                  Nhân chuyến du lịch Trung Quốc.

Nghỉ lại hai đêm ở Bắc Kinh
Thăm Di Hòa Viên, Tử Cấm Thành
Nơi nào cũng thấy linh thiêng quá
 Cổ kính, hài hòa giữa Bắc Kinh.

Đứng ở quảng trường Thiên An Môn
Không gian khoáng đạt như rộng hơn
Con người cảm thấy mình nhỏ lại
Trước vẻ huy hoàng của Ngọ Môn.

Choáng ngợp khi vào thăm cố cung
Lầu son gác tía vẻ lạnh lùng
Cung điện Thái Hòa uy nghiêm quá
Sân chầu rộng lớn, sạch, mênh mông.

Tôi vừa xem lại tập “Thanh Cung”
Sách đấy, cảnh đây, thật lạ lùng
Như một cuốn phim đang chiếu lại
Mười ba triều đại vua Nhà Thanh.

Các dãy vạc dầu nhìn thất kinh
Trong tôi hiện lên cảnh hành hình
Trời nóng mà toàn thân ớn lạnh
 Con người – ôi một kiếp nhân sinh !

Thôi nhé, Tạm biệt đất Bắc Kinh
Tôi về với Hà Nội quê mình
Chuyến bay buổi chiều đang chờ đợi
 Cả đoàn tôi – thượng lộ bình an.
                 Bắc Kinh, hè 2015.


Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

TÌNH MẸ

            “ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào…”

Tôi về làm dâu quê mẹ Kì Đồng
Một làng nhỏ bên Sông Hồng lộng gió.
Ba bảy năm rồi đời tôi gắn bó
Với nhà chồng, với xóm ngõ, làng quê.

Ngày mới về ra bờ đê gánh nước
Mẹ nhắc hoài “phải cẩn thận nghe con”
Giờ mẹ đã xa, giếng nước cũng không còn
Tôi nhớ hoài bóng hình của mẹ.

Mẹ đẻ cho tôi hình hài cuộc sống
Tôi xa Người khi đã lớn khôn.
Mẹ chồng đón tôi trong vòng tay thân thương
Tình ruột thịt với một đàn em nhỏ.

Có những lúc tôi tưởng chừng gục ngã
Mẹ nâng tôi lên “con gái của bầm”
Vững lên con, mẹ đứng thật gần
Giúp các con vượt phong ba bão táp.

Người nắm tay tôi dìu đi từng bước
Vượt thác ghềnh, qua cuộc sống khó khăn.
Mẹ chồng tôi – Người là một tấm chăn
Sưởi ấm tôi những đêm dài giá rét.

Mẹ là niềm tin cho tôi bước tiếp
Tôi trưởng thành nhờ có mẹ chồng tôi.
                     Hà Nội 29.12.2014.